Top 7 # Google Quê Ở Đâu Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Beyondjewelries.com

Phật Giáo: Quê Hương Ở Đâu

Vở kịch Dạ cổ hoài langđã làm rung động trái tim cũng như bài hát Dạ cổ hoài langđã làm “rụng rún” biết bao người! Tim và rún không nằm xa nhau mấy trên cơ thể, do đó những giai điệu làm “rụng rún” thường dư chấn sang trái tim.

Nói chi xa là đi tới tận nước ngoài như hai ông già trong vở kịch kia mới nhớ nhà, nhớ quê, nhớ nước. Chưa đầy 150 cây số từ Đồng Tháp lên Sài Gòn, đi tới bến xe Miền Tây là ba tôi đã nhớ nhà rồi!

Từ chuyện nhỏ cho đến chuyện lớn, chuyện nào cũng làm ba tôi nhớ nhà được! Chuyện nhỏ là chuyện mang dép và bỏ dép. Bốn giờ sáng, ba thức dậy loay hoay với việc mang đôi dép vào chân để đi ra bến xe đò, lên đất Sài thành cho nó ra vẻ con người lịch sự. Ba mang đôi dép vào, đi vài bước lại tháo dép ra, chậc lưỡi: “Thôi, ra tới bến xe hãy mang”. Lên xe, ba ngồi rút hai chân lên ghế và thỉnh thoảng đưa mắt dòm đôi dép nằm thừa thải dưới chân, lâu lâu thấy tội nghiệp nhúm da củ kỹ, đóng vá bằng mấy cây đinh (mà ba đã mua từ ngày ăn thôi nôi đứa con đầu lòng) nên lại thò chân xuống xỏ vô ngoe ngoe mấy ngón. Ba mong mau đến nhà con để đôi chân được giải phóng khỏi đôi dép.

Bước vào ngôi nhà trong thành phố, được đi bằng chân không, bỏ dép, thế mà ba cũng lại cứ loay hoay ngượng ngịu với hai bàn chân trần trên nền gạch sạch trơn, bóng láng. “Tình trạng” ấy có khi nó còn “ngặt” hơn là đi dép nữa! Ba là nông dân, không xa được mặt đất dù chỉ vài cen-ti-mét qua lớp dép kê chân, huống chi là lớp gạch Gra-mit cứng còng lạnh ngắt!

Đó là chuyện dưới chân, còn chuyện trên đầu: Ngước lên không thấy trọn một mảnh trời, toàn mái bằng, mái chóp và dây điện! Rồi chuyện xung quanh: Mắt nhìn đâu cũng thấy người, mà toàn là người lạ, ánh mắt nhìn không có chút hơi hớm hàng xóm láng giềng. Tai chẳng nghe tiếng gia súc gia cầm chim chóc… toàn nghe tiếng máy xe đủ loại hòa tấu kinh hồn dai dẳng đến tưởng chừng như âm thanh nhiễm xạ vào người! Và gió. Cái gió trời mang mùi đất cát, cây cỏ theo mùa, không hề léo hánh! Gió làm sao mà thổi nổi qua tầng tầng lớp lớp nhà cửa như rừng, như cỏ mọc vườn hoang! Chỉ có gió từ cái quạt máy phả đều đều, vô duyên lãng nhách, chán gần chết!

Đó là chuyện xung quanh, chưa đụng vô mình mẩy. Còn đây, chuyện tiếp cận với công nghiệp tiêu dùng: Bước vô nhà tắm, tắm xong, ba bước ra với bộ quần áo gần như ướt nhẹp! Tôi kêu: “Trời, sao ba không lau mình?” Ba tỉnh quẹo: “Cái khăn chàng bông (khăn choàng lông) nó mềm èo nhẽo nhợt, lau nhột thấy ù! Bữa đi tao quên đem theo cái khăn rằn”.

Nói tóm lại là đụng đâu cũng nhớ nhà, nhớ nhà mọi nơi mọi lúc! Dường như ba sinh ra là để cắm vào quê, cũng như cây lúa, chỉ có thể đứng trên đồng ruộng, nếu đem lúa trồng vào chậu trong nhà, lúa sẽ chỉ có thể là cây mạ già héo rũ, không thể nào thành cây lúa được!

Là con của ba, tự phân tích mình, tôi thấy có 40% là giống ba, 20% giống mẹ, số % còn lại là do ông bà tiên tổ, cộng đồng, bè bạn, và các hệ tư tưởng… kết thành. Mười tám năm loanh quanh xóm nhỏ, nền móng tâm hồn tôi không khác gì ba, dù thượng tầng kiến trúc của tôi đã được gia cố khá nhiều, bứt xa ba một khoảng đủ để được thành ngữ khen ngợi là “nhà có phúc”. Những ngày đầu tiên bước lên thành phố, tôi cũng có 40% cái kiểu nhớ nhà giống ba. Để thích nghi, tôi tự lắp cho mình một toa tàu, lúc vui thì kéo lúc buồn thì đẩy, dẫu sao cũng phải tiến lên trên đường ray hội nhập. Những lúc va vấp mệt mỏi, tôi bỏ lại toa tàu, đi… xe đò về xứ:

Thế gian đâu cũng chẳng bằng nơi đây”.

Với nhân sinh, thế giới quan như thế, tôi mãi là con bé nhà quê giữa phố, đến “nằm mơ vẫn mớ lời dân miệt đồng”, do vậy trong tôi, ý niệm về quê hương hẳn nhiên chỉ là cái tỉnh Đồng Tháp 3.391 ki lô mét vuông! Mở rộng biên giới hết ga cũng chỉ trong vòng các tỉnh miền Tây; thân thiết nhất là ven bờ hai con sông Tiền, sông Hậu. Bạn thân, tôi cũng chỉ chọn chơi thân với dân vùng quê gốc. Không phải tôi ích kỷ cục bộ, nhưng có lẽ vì khả năng thu sóng của tôi hơi bị lạc hậu, rụt rè, do đó tôi không bắt được nhiều tầng sóng khác. (chỗ này phải mở ngoặc để nói về một cái gien lạc, có lẽ nằm trong 40% sau cùng – phần ông bà tiên tổ – nên tôi từ đỉnh đầu đến gót chân là dân Nam bộ, lạc loài khẩu vị lại nằm đất Bắc Hà! Thích ăn quả vải, dưa lê hơn trái xoài, chôm chôm…). Sống ở thành phố gần hai mươi năm, tôi chưa có một góc quen. Đường phố Sài Gòn dẫu mòn mấy chục đôi giày tôi vẫn đi như đang đến một nơi nào đó chưa từng đến. Ngay cả những lúc vui vẻ rong chơi, khi mà đến ngọn gió bất ngờ thốc bụi bay vào mắt cũng không làm tôi bực thì nhìn những gương mặt ngược xuôi qua lại trước mắt, tôi vẫn chẳng có nổi cảm giác gần gủi, quen thuộc. Hoặc khi sơ ý quên tắt đèn xi-nhan xe mình, có ai đó đi qua khẻ nhắc giùm, lời cảm ơn tôi thốt ra cũng không chuyển được gam màu ứng phó! Đôi lúc lòng từ bi và tính công bằng trổi dậy, tôi thấy thương và tội nghiệp thành phố vô cùng. Tôi có cảm giác thành phố là một nơi mà người ta chỉ đến và đi chớ không phải là nơi để ở. Tôi có một anh bạn cùng là dân nhập cư, anh kể: “Có cái tết anh kẹt việc, không về quê được, đêm giao thừa xách xe chạy vòng vòng mấy phố, thấy có khá nhiều nhà với ống khóa bên ngoài, hẳn là chủ nhà đãvề quê“. Cần gì đi tìm những cái ống khóa, chỉ cần nhìn vào các bến xe, bến tàu vào những ngày cận tết thì thấy ngay được sự “ruồng bỏ” thành phố rồi! Tự dưng thấy thương thành phố quá! Cớ gì mà xa lạ thế hỡi phố xa phố xa…

Vậy rồi chồng tôi mất vì một tai nạn giao thông ngay trên đường phố đông người chật chội. Sự ghẻ lạnh đối với thành phố càng thêm băng giá (nếu không nói là đôi khi mấp mé bên bờ ranh giới căm hận!) Không chỉ là giận cá chém thớt mà đúng hơn là đứt tay oán thớt! Thành phố từ nay vô phương xích lại gần tôi. Mỗi ngày, tôi ra đường với đôi mắt mang hình… cục nước đá. Nỗi vọng cố hương càng ầm ỉ thét gào trong từng giấc ngủ ngột ngạt bơ vơ…

Tóm lại, tôi là dạng cây cỏ, tôi sinh ra từ đồng đất, tôi có thể về thành phố đứng sang trọng trong những vườn hoa, làm màu xanh che đất cát cho hoa nổi bật; làm thảm cỏ bên đường, góp chút hồn cho đại lộ đỡ nặng nề xi măng hắc ín. Nhìn vào tôi, người ta có thể nghĩ đến những thảo nguyên bao la bát ngát hoặc những cánh đồng cỏ non xanh miên viễn trong thơ của Nguyễn Du, tôi không thể hòa nhập vào muôn hồng nghìn tía của thành phố, nhưng dẫu sao tôi vẫn ấm ức xanh tươi được trên mảnh đất đô thành.

Rồi hoàn cảnh đưa đẩy, tôi kết thân với một cô bạn chánh hiệu dân thành phố. Những lúc ngồi sau lưng bạn, theo nó “đưa võng” qua các ngõ ngách Sài Gòn, nơi nào nó cũng thuộc như lòng bàn… làm việc của mình (vì nó làm nhân viên thư ký), tôi thấy phục nó quá! Nó có thể kể vanh vách cây me này chết đi sống lại hồi năm nào, góc đường này trước kia là quán bánh bèo nổi tiếng nay thành quán bún bò Huế nổi danh; cửa hàng quần áo may thời trang này mới phất lên từ ngày có bài báo nọ…vv…và vv… Nghĩa là phải máu thịt với Sài Gòn lắm mới nhớ rõ nhiều và cặn kẽ như vậy. Vào quán karaoke nó hồn nhiên gào hát, cơ quan tổ chức liên hoan, nó trèo lên sân khấu nhảy nhót sành điệu vô tư. Thỉnh thoảng rủ nhau đi ăn nhà hàng sang trọng, nó quát nhân viên phục vụ như người giúp việc ở nhà. Chạy xe ngoài đường nó lườm đến nhớ mặt các bác tài xe buýt trong khi tranh thủ vượt kịp đèn xanh. Có thể nhận biết người quen qua cái bảng số xe lấp loáng hồn nhôm thiếc. Biết quan sát để dừng xe ngay trong bóng râm khi đèn đỏ dù còn cách ngả tư hơn năm chục mét. Luôn miệng nhắc nhở tôi coi chừng bị kẻ gian giựt túi, móc bóp. Mười lần tôi cho tiền ăn mày, ăn xin, kẻ lỡ đường, hoàn cảnh…. thì đến chín lần nó phân tích cho thấy tôi bị lừa như thế nào; gia tài “câu chuyện đường phố” của nó đã vô tận mà còn liên tục được cập nhật. Thảm thương thay, hầu hết những điều nó nói đều có cơ sở thực tế, đều đúng và thậm chí nếu phân tích kỹ ra thì rất nhân bản mới chết chứ! Mới hay cái đúng và cái sai, cái thiện và cái ác như cỏ mọc chen nhau, mà chính những nơi như thành phố, mật độ ken dày càng làm ta khó phân biệt giả chơn. Tốt xấu chen vai thích cánh như bằng hữu và thậm chí đôi khi trở thành chiến hữu trong cuộc chiến quắp xã hội đi lên.

Dù thấy mình vô lý trong khi cứ cố tình không chịu công nhận rằng dân thành phố cũng rất chân thành, cũng có thể là những người bạn tâm giao còn tốt hơn nhóc đứa là dân miệt mình mà lăn dưa đá cá. Thế nhưng không hiểu tại sao trái tim tôi vẫn cứ không chịu hành xử công bằng. Bởi vậy, dù chơi với nhau rất thân, có lúc tưởng chừng như chị em ruột thịt, nhưng cứ hễ mỗi lần giận nhau là tôi lại nhìn thấy bạn hiện ra rõ ràng với bộ mặt dân thành phố lạnh lùng xa lạ! Chút tình bạn thân có vẻ vững bền liền đứt gốc như đang bị “thần đèn” Cẩm Lũy cắt móng chặt nền. Thiệt là đáng tội! May mà mỗi ngày chúng tôi đều gặp nhau vì cùng làm việc một phòng. Bạn tôi vẫn vô tư hồn nhiên với những cử chỉ ân cần, tấm lòng nhân hậu cỡi mở. Còn tôi thì không thể từ chối mâm cỗ nghĩa tình thịnh soạn ấy, vì bản thân đang đói khát, suy dinh dưỡng tình cảm nặng nề. Thế nhưng cứ mỗi lần ngồi vào mâm cỗ ấy, tôi luôn thấy áy náy không yên, như một kẻ ăn nhờ, ăn quỵt vậy. Người ta bảo rằng “Sói chết ba năm quay đầu về núi” không biết có thiệt không, chớ còn tôi… miệng còn ngậm cây tăm thành phố, đầu đã quay về phía làng quê! Tóm lại, khi chơi với bạn là người thành phố, tôi đối xử với bạn một cách “thành phố” còn hơn dân thành phố! Có lẽ đó là điều tồi tệ nhất, đáng chê trách nhất của tôi khi sống ở cái đất này!!!

Cháu là sinh viên năm thứ tư. Một hôm đưa tôi về nhà trong buổi trưa tan tầm nắng gắt đầy người, xe và khói bụi. Tôi nhăn mặt càu nhàu:

– Cái xứ gì mà ra đường cực như đi đày!

Cháu tôi cười qua lớp khẩu trang dầy bịt:

– Vậy mà đi đâu con những nhớ Sài Gòn đó dì!

Liền đó, chiếc nón bảo hiểm của tôi đập bốp vào lưng nó sau một cú thắng gấp. Hình như mối quan tâm của nó không nằm ở sau lưng, từ cái khẩu trang lại vang ra những lời thắm thiết:

– Con đi đâu, hễ về tới gần thành phố là thấy nao nao, thấy ánh đèn thành phố là con thấy mừng mừng làm sao dì ạ!

Để không bị nới lỏng sợi dây thâm tình ruột thịt, để chứng tỏ mình không quá xa cách với những suy nghĩ của lớp trẻ, tôi ứng phó bằng cách vay mượn thơ của lớp tiền bối:

– Con có nhớ nhà thơ Lê Anh Xuân không? Cái ông viết bài mà sách giáo giáo khoa văn có dạy đó… – Nói tới đây tôi chợt giật mình, chưa chắc gì cháu nó biết, bởi sách giáo khoa thời tôi và thời nó dẫu cách nhau mới có hai mươi năm, nhưng đã qua mấy lần đổi khác! Biết không thể bám víu vào cái “Tình nghĩa giáo khoa thư” (1)này nên không đợi cháu trả lời, tôi nói nhanh luôn – Ổng viết khi ở rừng, nhìn về phía thành phố, thấy ánh đèn sáng rực góc trời: ” Cái quầng sáng bồn chồn thương nhớ đó/ Cứ đêm đêm thao thức giục ta về”….

Thấy tôi hưởng ứng, cháu hào hứng tâm sự tiếp:

– Dù lúc ở thành phố, ra đường ồn ào bụi khói bực mình, chỉ mong được đi đâu đó hít thở không khí trong lành cho mát phổi, nhưng khi đi xa, tự dưng thấy nhớ, thấy thèm nghe tiếng xe, thèm hít mùi khói bụi…

Lần này thì tôi im. Tôi chợt nhớ lại ngày xưa, hồi còn ở quê, mỗi lần có chiếc xe gắn máy chạy qua trên đường làng, cả đám con nít chạy ùa ra ngóng theo mút mắt, có đứa còn hít lấy hít để cái mùi khói xe để lại, bởi vì nó ngộ quá, hiếm có quá! (Trong đám, có đứa giờ đây đang làm thợ sửa xe ở ngã năm Chuồng Chó. “Đáng đời, bây giờ thì tha hồ mà hít khói nghen con!” – tôi nổi giận vô duyên, lẩm bẩm mắng nhiếc khi ký ức nhớ lại chuyện cũ!).

Thấy tôi im, cháu quay lại hỏi:

– Chắc dì năm lớn lên ở quê, không thấy thương thành phố như con đâu ha?

Lần này thì tôi hùng dũng gật đầu! Hình như đọc thấy vẻ không hài lòng của tôi qua ánh mắt còn dư âm câu mắng nhiếc ký ức vừa rồi, cháu nhẹ nhàng thanh minh:

– Ở đâu quen đó dì ạ. Dì và mẹ con lúc nào cũng thích về quê, còn con thì về quê mẹ cũng như đi về một vùng quê nào đó thôi. Con chỉ có cảm giác gần gũi khi về thành phố. Quê hương thực sự là nơi mà mình sinh ra và lớn lên của mình dì há!

Tôi cố thủ im lặng, vờ vô tình làm tuột chiếc khẩu trang để lộ nụ cười ngụy trang cho cháu thấy, để cháu không nghĩ là tôi đang phật ý. Cháu sinh ra ở thành phố, đang học nghành kinh doanh, cháu khoái không khí ồn ào, náo nhiệt của thành phố là phải rồi. Còn dì, (tôi thầm vênh váo tự kiêu kẻ sĩ) dì là nhà thơ, dì phải yêu cái không khí lãng đãng miền quê chứ! Nhủ thầm như thế, tôi âm mưu về nhà “phỏng vấn” đàn con có máu “nhà thơ” của mình, xem chúng sẽ trả lời ra sao. Lòng tràn trề hy vọng sang trọng, tôi về nhà hỏi con – những đứa trẻ đã sinh ra nơi miền quê nhưng lớn lên ở thành phố.

– Con thích quê hơn hay thành phố hơn? – Tôi hỏi đứa con gái bảy tuổi.

– Con thích nơi nào mẹ thích!

– Về quê nghỉ hè thích nhất! Mát và tắm sông, tắm mưa đã đời…

– Con thích về quê nghỉ hè rồi lên thành phố đi học với bạn.

Cái cô giữa này đúng là ở giữa! Trả lời mãi không ngả ngũ được. Tất cả niềm hy vọng dồn vào cô con gái lớn – cô con gái có tâm hồn lãng mạn nhất, cũng đang võ vẽ làm thơ:

– Còn con, con thích ở đâu nhất hở Dạ Quỳnh?

Con bé tuổi mười bảy nhạy cảm, nó rất hiểu lòng tôi, phần nào biết tôi đang mong muốn nó trả lời như thế nào, nhưng với bản chất trung thực giáo điều mà tôi đã tưới tăm vun bón lâu ngày dài tháng cho con, nó ngập ngừng bày tỏ:

– Con rất yêu quê của mẹ (Tôi chú tâm vào ba chữ “quê của mẹ” câu đó đã gián tiếp bày ra một vế khác tồn tại song song: “quê của con”!) – Rất nhanh thấy vẻ mặt thất vọng của tôi, con bé vội vàng lấp liếm: – Quê hương là nơi chôn nhau cắt rún của mình, con đã sinh ra ở quê, đã đi học những ngày đầu tiên (mẫu giáo) ở đó, con rất nhớ nếu lâu không được về. Nhưng quê phải gắn liền với những người thân. Người thân của con là ông ngoại, là dì sáu, là các anh chị em…. Nhưng giờ đây ông ngoại thì mất rồi, dì sáu và các anh chị em kẻ theo chồng, người cưới vợ, tản mác làm ăn nơi xa hết, con về quê thấy hổng còn vui…

Phải rồi. Người ta chỉ gắn bó với đất đai làng mạc khi được sống lâu ngày ở đó. Hương vị màu sắc của dòng sông, bờ ruộng, khoảnh vườn, đất cát mới thấm vào người. Con tôi chỉ sống ở quê có bốn năm tuổi nhỏ, chân chưa giẫm được bao nhiêu trên mặt đất, sự gắn bó mới chỉ dừng ở vị trí trên tay những người bồng ẳm nó, những người ấy không còn thì đất hoá lạ xa. Tôi thông cảm với con, ngồi lặng. Thấy tôi hình như có phần tỏ ngộ, mười bảy tuổi thỏ thẻ nói tiếp:

Tôi lắc đầu, cắt ngang lời con:

– Đối với những hòn đá đang lăn ấy thì nói làm gì! Đến khi nào bị va đập, bào mòn, nằm trơ bên bờ suối cạn, đá thành sỏi rồi mới nát tan nhớ núi! – Tôi nói luôn một mạch như trút nỗi bực tức, chợt nhớ lại con của mình, tôi vội hỏi con: – Thế còn con? Con có nghĩ như vậy không?

Con gái tôi trả lời rất thật:

Ờ nhỉ! Quê hương là khái niệm chỉ thực sự được kích hoạt khi người ta phải xa nó. Sao tôi lẩn thẩn vậy? Tuổi thơ ở đâu thì quê là ở đó. Đối với những đứa trẻ không có tuổi thơ thì quê chỉ là khái niệm rỗng! Thế nào là tuổi thơ? Hình như có một số người trên hành tinh này không có tuổi thơ mà chỉ có những ngày tuổi nhỏ.

Thôi, miên man làm gì cho mệt, Mỗi con người là một tiểu vũ trụ, phân tích làm chi cho phiền! Tôi bước ra thắp một nén nhang trên bàn thờ Phật, mong hương khói mong manh đem đến chút vững chải an bình. Bất chợt lại phất về trong đầu câu thơ của Nguyễn Bính:

Có trăng giữa tháng có chùa quanh năm…

Tôi ngước mắt nhìn lên tượng đấng Từ Bi, gương mặt con người Ấn Độ ấy sao lại thân thương gần gũi quá chừng! Ơ kìa, bất đồng ngôn ngữ, xa xôi thế mà sao mình thấy gần như vậy? Còn những người – đến như cô con gái mười bảy tuổi núm ruột kia lại có “quê của me” và “quê của con”? Tại sao tôi lại muốn nó cũng yêu quê theo cái kiểu của mình?

Khi cái ngãvi tế được mặc ấm bằng chiếc áo đạo đức thì tàng hình thật là khó thấy. Vòng vo mấy cũng trở về đúng thực chất mà thôi.

Yết đế yết đế ba la yết đế ba la tăng yết đế… ( Bát Nhã tâm kinh).

1️⃣ Đen Vâu Sinh Năm Bao Nhiêu? Chiều Cao? Quê Ở Đâu?

1. Đen Vâu là ai? Thông tin chung

Đen Vâu là ai? Đen Vâu nghĩa là gì? Sinh năm bao nhiêu? Chiều cao? Quê quán ở đâu? Có vợ chưa? Profile Nghệ Sĩ sẽ giúp bạn giải đáp những thắc mắc này.

Đen Vâu tên thật là Nguyễn Đức Cường, sinh năm 1989. Theo lời của Đen Vâu, anh được sinh ra tại Đồng Nai tuy nhiên quê quán gốc thì ở xã Bắc Sơn, huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên còn hiện tại anh đang sống và làm việc tại tỉnh Quảng Ninh.

Được xem là một rapper “triệu view” mọi người có thể sẽ lầm tưởng anh xuất thân từ con nhà nghệ sĩ, nhưng không, anh bắt đầu con đường âm nhạc của mình với xuất phát điểm là một công nhân vệ sinh tại Quảng Ninh.

Anh sinh ra trong gia đình lao động, do hoàn cảnh khó khăn nên khi hoàn thành chương trình THPT thì anh không tiếp tục học đại học mà tìm một công việc phù hợp để trang trải cuộc sống và phụ giúp gia đình. Và trong những năm tháng cấp 3 ấy, Đen cũng bắt đầu biết đến rap, anh tập tành sáng tác và chép những bài hát đầy trong sách vở của mình.

Để kiếm thêm thu nhập Đen còn cùng em trai mở một quán cà phê nhỏ, tuy nhiên việc kinh doanh lại không thành công khi thường xuyên thua lỗ. Đen lại tiếp tục đi làm để bươn chải cuộc sống, mãi đến năm 2016 thì anh mới chính thức nghỉ việc, đóng cửa quán và bắt đầu hành trình xuyên Việt của mình cùng những người bạn, và đây cũng lúc tạo nên bước ngoặt trong cuộc đời anh.

Trong một lần bế tắc về nỗi lo cơm áo gạo tiền Đen đã nhận lời người em cùng nhau đến Hà Giang bằng xe máy cốt chỉ để quên đi nỗi lo về sự túng thiếu lúc này.

Chính nơi này đã cho Đen một cái nhìn mới lạ, những quả đồi, và cuộc sống thiếu điều kiện đầy khó khăn của người dân nơi đây: thiếu phương tiện đi lại, không điện, không internet, thiếu thốn đủ điều,… nhưng họ không thiếu nụ cười và tinh thần lạc quan.

Nhìn thấy họ, anh mới nhận ra khó khăn của mình so với người dân nơi đây chẳng là gì cả. Không lâu sau chuyến đi bài hát ra đời, đánh dấu những thay đổi tích cực trong suy nghĩ của anh.

Tháng 05/2016 sau khi quán chính thức đóng cửa, Đen bắt đầu hành trình xuyên Việt của mình cùng những người bạn. Trong chuyến hành trình này, anh đã dừng chân qua 6 địa điểm và những lần như thế Đen đều hát miễn phí cho mọi người nghe, đề cập đến vấn đề này Đen nói:

Một lần khi ở Huế Đen bất ngờ được mời hát:

“Đó là lần đầu tiên tôi được biểu diễn trên sân khấu chuyên nghiệp và nhận được cát-sê 4 triệu đồng. Ấn tượng rất đặc biệt vì tôi chưa từng nhận số tiền lớn như thế bao giờ, cũng chưa từng nghĩ là mình có thể đi biểu diễn trước khán giả”

Và nó được xem như một bước ngoặt trong sự nghiệp ca hát của Đen.

Đen từng tham gia 2 trong số 15 bài hát phim là “” và “” (kết hơp cùng Giang Phạm và Triple D). Cả hai bài hát đều có sự khác biệt về ca từ và giai điệu, mang màu sắc trần trụi và phản ánh về thực tế đã hòa quyện cùng với mạch phim mang đến một sức hút vô cùng lớn.

Cuối năm 2017, một lần nữa cùng kết hợp với Linh Cáo cho sản phẩm âm nhạc mới có tên – bài hát là cách kể mới mẻ về câu chuyện tình yêu cùng tinh thần phóng khoáng nhưng cũng đầy sự ngọt ngào.

Trước đó, năm 2014, anh đã từng kết hợp với Linh Cáo tạo ra cú hít mang tên “– ca khúc là một làn sóng mạnh mẽ đưa cái tên Đen Vâu đến gần với mọi người hơn, cũng là bài hát mang về giải thưởng Ca khúc Rap/ Hiphop được yêu thích nhất trong Zing Music Awards.

Tháng 11/2018, Đen cho ra mắt ca khúc “ngay từ tên bài hát đã mang đến sự thu hút cho khán giả, thêm vào đó có sự góp giọng của Vũ đã khiến cho ca khúc có thêm điểm nhấn. Ngay sau đó bài hát đã nhanh chóng trở thành hiện tượng mạng xã hội và lọt Top Trending của Youtube.

Bên cạnh đó Đen còn tham gia vào buổi diễn ngoài ra anh còn tham gia các buổi biểu diễn như See Sing Share của Hà Anh Tuấn, Lam Trường 9pm live, Buổi biểu diễn Hợp Âm Gió của ca sĩ Mỹ Linh.

Năm 2018 cũng là năm mà Đen cho ra mặt hàng loạt bài hit như: và đặc biệt là bài hát kết hợp với JustaTee.

Năm 2019, đến đây là tròn 10 năm Đen tham gia sự nghiệp ca hát và để kỉ niệm anh chàng cho ra mắt bài hát – đây là ca khúc được anh cùng Lynnk Lee sáng tác.

Đến tháng 5/2019Đen tiếp tục cho ra mắt ca khúc mang tên đây là bài hát đánh dấu sự hợp tác của anh và ca sĩ Min. Ca khúc được sáng tác bằng cảm hứng của anh khi anh gặp lại những người bạn lâu năm của mình, một ca khúc bay bổng tạo cảm giác “chill” cho người nghe.

Không lâu sau bài hát Đen bất ngờ cho ra mắt ca khúc được sáng tác trong lúc ngẫu hứng của chàng rapper.

MV của bài hát cùng được quay vô cùng đơn giản chỉ với hình ảnh Đen ngâm mình trong nước trong suốt bài hát của mình, MV đơn giản nhưng lại mang đến một ấn tượng vô cùng lớn cho khán giả khi nó được ví như hình ảnh của “Quái vật hồ Loch Ness” rất nổi tiếng. Nối tiếp sự thành công trong năm này là hai bài hát “

Mới đây vào ngày6/8/2020 anh vừa ra mắt bài hát và một lần nữa lại nhận được sự đón chào nồng nhiệt từ khán giả khi bài hát lại tiếp tục lọt vào Top Trending của Youtube.

4. Những thành tựu trong sự nghiệp âm nhạc của Đen Vâu

Năm 2011, đoạt giải Khán giả yêu thích nhất với bài hát Cây bàng trong Bài hát Việt

Năm 2015, đoạt giải Ca khúc Rap/ Hiphop được yêu thích nhất với bài hát Đưa nhau đi trốn trong Zing Music Awards

Năm 2017, được đề cử Ca sĩ ấn tượng trong VTV Awards

Năm 2018

Đoạt giải Ca khúc Rap/ Hiphop/ R&B với bài hát Anh đếch cần gì nhiều ngoài em trong Keeng Young Award

Đoạt giải Sản phẩmUnderground được yêu thích với bài hát Anh đếch cần nhiều ngoài em trong We Choice Awards 2018 và đồng thời cũng đoạt giải Ca sĩ có hoạt động đột phá trong We Choice Awards 2018

Năm 2019, được đề cử Ca sĩ Ấn tượng trong VTV Awards và đoạt giải Ca sĩ truyền cảm hứng trong We Choice Awards 2019.

Đưa nhau đi trốn

Cô gái bàn bên

Quỳnh Hương

Ta cứ đi cùng nhau

Lộn Xộn II

Mười Năm

Đi theo bóng mặt trời

Anh đếch cần gì ngoài em

Đừng gọi anh là Idol

Đố em biết anh đang nghĩ gì

Bài này chill phết

Hai triệu năm

Lối nhỏ

Lời cảm ơn

Một triệu like

Trời hôm nay nhiều mây cực

Ngày khác lạ

Thánh đoán đề văn, sở dĩ anh được fan gọi như vậy là vì năm 2019 Bộ GD ra đề thi môn văn về tác phẩm Ai là ngươi đã đặt tên cho dòng sôngtrong khi trước đó Đen cũng vừa ra mắt MV với bối cảnh sông nước, sự trùng hợp bất ngờ này khiến cho Đen được fan ví như là thánh đoán đề.

Nói về chuyện yêu đương Đen cho biết anh là một ngươi khá lười yêu nhưng dễ rung động, đặc biệt là rung động trước cái đẹp. Bên cạnh đó hoa hậu H’hen Niê cũng từng được nhắc như “người tình tin đồn” của anh.

Món ăn yêu thích: Trứng

Câu cửa miệng trong âm nhạc: Dìa dia

Đen thường hay nghe nhạc Trịnh Công Sơn để thư giãn.

Đen Vâu từng hợp tác cũng như thân thiết với nhiều nghệ sĩ nổi tiếng phải kể đến như: H’Hen Niê, Linh Cáo, Kimmese, , Bích Phương, , Da Lab, Lynk Lee, Ngọc Linh, Phương Anh Đào, v.v…

7. Một vài hình ảnh của Đen Vâu

Cầu Thủ Đoàn Văn Hậu Quê Ở Đâu Và Những Thông Tin Thú Vị

Năm 11 tuổi, anh gia nhập vào Hà Nội T&T khi được sự cho phép của bố mẹ.

Năm 13 tuổi Đoàn Văn Hậu trúng tuyển vào U15 Hà Nội T&T. Đoàn Văn Hậu đã cùng đội trẻ Hà Nội T&T giành chức vô địch U19 quốc gia vào các năm 2016, 2017 và vô địch giải U21 quốc gia năm 2016.

Năm 2017 Đoàn Văn Hậu được câu lạc bộ Hà Nội đôn lên đội 1 khi mới 18 tuổi. Và trong khoảng thời gian này anh đã mang tới rất nhiều thành tích cho đội.

Văn Hậu tiếp tục có màn trình diễn chói sáng tại hàng thủ trong các trận còn lại giúp U19 Việt Nam đi đến bán kết giải đấu cấp châu lục và lần đầu dự U20 World Cup.

Đoàn Văn Hậu được kênh thể thao FOX Sports bình chọn là 11 cầu thủ châu Á tiêu biểu ở FIFA U20 World Cup 2017.

Hiện anh cũng đang chơi cho câu lạc bộ bóng đá Hà Nội ở vị trí hậu vệ. Anh được gọi vào đội tuyển quốc gia Việt Nam khi mới 18 tuổi và trở thành cầu thủ trẻ nhất tuyển Việt Nam năm 2017.

Ngày trước, mẹ Hậu kể từ nhỏ đã thích đá bóng. Khi còn 5 tuổi hay ra sân cỏ đá rồi cũng được vào đội tuyển này, đội tuyển kia. Nhà nghèo, bố mẹ chỉ muốn con bình thường vì cũng chẳng có điều kiện để cho con tham gia hay rèn luyện. “Ngày xưa, nhà tôi nuôi mấy con bò. Bảy tuổi, Hậu được giao nhiệm vụ chăn bò trên đê. Trong lúc đợi bò ăn cỏ, con mang bóng ra tập cùng bạn. Cứ thế, triền đê là nơi gắn bó với tuổi thơ túng thiếu của Hậu” Bố Hậu kể lại. Thế nhưng, với sự quyết tâm thì Hậu vẫn cố gắng theo đuổi ước mơ của mình.

“Tắm xong, con ôm đống đồ đi giặt giũ, tôi ứa nước mắt, định đón con về luôn nhưng con nhất định bám trụ đến cùng, nuôi dưỡng ước mơ của mình”, bà Nụ xúc động nhớ lại những ngày thăm con khi tham gia tập luyện.

Là một cầu thủ sáng giá, được nhiều đội tuyển săn đón. Thế nhưng Văn Hậu vô cùng giản dị, những món ăn của anh chàng chỉ là những món ăn nhẹ nhàng. Đặc biệt cậu thích canh cua với cà.

Sở hữu một lối đá máu lửa trên sân khấu, nhiệt huyết và hết mình nhưng bên ngoài Hậu lại vô cùng rụt rè và nhút nhát. Anh có một sở thích là hát nghêu ngao, hồn nhiên và rất vô tư. Có những lúc nào mắc sai lầm, Hậu thường im lặng để nhìn nhận lại vấn đề của chính bản thân mình.

Hậu lúc nào cũng dành một tình cảm vô cùng đặc biệt cho gia đình của mình. “Khi ở Hà Nội, tôi cũng không có nhiều thời gian về nhà. Bố mẹ nào cũng thương con, tôi hiểu điều ấy nhưng bây giờ đã có điện thoại, có công nghệ, tôi sẽ gọi video về thường xuyên hơn cho mọi người” Văn Hậu chia sẻ.

Bài viết trên đã bật mí cầu thủ Đoàn Văn Hậu quê ở đâu và những điều thú vị xoay quanh chàng cầu thủ này. Thực sự Đoàn Văn Hậu là một ngôi sao sáng được nhiều người yêu quý.

Đoàn Văn Hậu Quê Ở Đâu? Tìm Hiểu Về Tiểu Sử Của Cầu Thủ Đoàn Văn Hậu

Đoàn Văn Hậu quê ở vùng chiêm trũng Hưng Hà, Thái Bình. Gia đình của Đoàn Văn Hậu theo nghề nông. Quanh năm “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, chân lấm tay bùn. Cha mẹ của Hậu chất phác, hiếu khách, mang tính cách vốn có của người nông dân.

Bên cạnh nghề làm ruộng, gia đình Hậu còn có chăn nuôi thêm bò, gà…. Đoàn Văn Hậu trở thành niềm tự hào của cả gia đình. Với gia đình anh, chân sút có tính tình nhút nhát, hiền lành. Khi ở nhà là suốt ngày chỉ có bố mẹ.

Đoàn Văn Hậu đam mê bóng đá từ khi anh mới chỉ là cậu bé 5,6 tuổi. Thậm chí anh đã phải chịu những pha đánh đòn của bố do ham chơi đá bóng.

Sau khi nhận chức vô địch giải tỉnh, anh được tham gia vào đội trẻ Thái Bình năm 2009. Đến năm 2011, anh giành được chức vô địch quốc gia cùng đội tuyển U11. Khi lên 13 tuổi, Đoàn Văn Hậu được chọn đội tuyển U15 câu lạc bộ Hà Nội T&T. Tài năng của anh được HLV đánh giá cao với lực sút mạnh mẽ và chính xác.

Năm 2016, 2017 Đoàn Văn Hậu tham gia tại giải vô địch U19 quốc gia. Năm 2016, anh góp mặt tại giải vô địch U21 trong nước.

Đoàn Văn Hậu chính thức ra mặt CLB SC Heerenveen vào ngày 2/9/2019. Anh được chuyển nhượng sang theo dạng cho mượn. Với giá trị hợp đồng trong vòng 1 năm và có thể mua đứt 1,5 triệu uero nếu CLB muốn. Sau Công Phượng, chàng cầu thủ sinh năm 1999 là người thứ 2 được đặt chân thi đấu tại châu Âu.

Sự nghiệp thi đấu của Văn Hậu

Sự nghiệp của Đoàn Văn Hậu

Khi mới 18 tuổi, Đoàn Văn Hậu được đôn lên đội 1 câu lạc bộ Hà Nội. Trong trận sơ khai với CLB Kitchee tại giải AFC Champions League 2017. Anh bắt đầu được tham gia trận đấu đầu tiên. Anh cũng là cầu thủ trẻ nhất thi đấu tại giải V-league.

HLV Hoàng Anh Tuấn triệu tập Văn Hậu lên đội tuyển U19 quốc gia năm 2016. Thi đấu trong mùa giải U19 Đông Nam Á, anh đã có màn trình diễn ấn tượng tước Malaysia. Mang về chiến thắng 3-1 giúp Việt Nam lọt vào bán kết. Anh cũng là cái tên góp mặt vào đội hình U19 Châu Á.

Tại vòng chung kết, Văn Hậu đã giúp Việt Nam chiến thắng nhờ cú dứt điểm 25m vào khung thành.

Văn Hậu thi đấu cho CLB tại Hà Lan

Đoàn Văn Hậu bước thẳng vào danh sách U20 quốc gia sau khi đạt được nhiều thành tích tại đội U19. Tham gia vào giải vô địch bóng đá U20 thế giới năm 2017. Văn Hậu đã giúp khu vực Đông Nam Á ghi tên mình vào vòng chung kết giải đấu.

Anh trở thành một trong những cầu thủ châu Á tiêu biểu được bình chọn bởi FOX sports tại FIFA U20 World Cup 2017.

Sau những cống hiến đáng kể ở U20 World Cup, Văn Hậu được triệu tập lên đội tuyển quốc gia ngày 13/6/2017.

Cuộc đời cầu thủ trẻ gốc Thái Bình

Đoàn Văn Hậu quê ở đâu? Chàng trai gốc Thái Bình trong suốt sự nghiệp của mình đã để lại nhiều ấn tượng.

– Huy chương đồng U15 và huy chương bạc U17 quốc gia cùng năm 2014.

– Năm 2016, giải huy chương đồng U17 quốc gia và vô địch U21 quốc gia.

– Năm 2017, giải vô địch U19 quốc gia và huy chương đồng giải bóng đá vô địch quốc gia.

– Giải vô địch U11 Nhi Đồng toàn quốc

– Năm 2016, giải vô địch U19 KBZ Bank Cup và huy chương đồng U19 Đông Nam Á.

– Hạng 3 giải vô địch bóng đá U19 châu Á diễn ra năm 2016

– Năm 2017, giải huy chương đồng M-150 Cup.

– Năm 2018, giải Á quân bóng đá U23 Châu Á cùng đội tuyển U23 Việt Nam

– Năm 2018, vô địch giải bóng đá quốc tế U23 cup vinaphone.

– Danh hiệu cầu thủ trẻ xuất sắc nhất Đông Nam Á do AFF trao tặng ngày 23/ 9/2017 tại Bali.

– Danh hiệu “cầu thủ trẻ nam xuất sắc nhất năm 2017″ được tổ chức trao thưởng tại Hồ Chí Minh ngày 2/1/2018.

– Đoàn Văn Hậu tiếp tục được vinh danh cầu thủ trẻ nam xuất sắc nhất năm 2018 ngày 22/12.

Những thành tích đáng kể của chàng trai sinh năm 1999

Hậu vệ trái là vị trí lý tưởng của cầu thủ Đoàn Văn Hậu. Anh dễ dàng tham gia các tình huống phạt góc nhờ chiều cao của mình. Văn Hậu được đánh giá cao bởi những pha chồng biên, tạt cánh hay hỗ trợ tấn công. Ngoài ra, tốc độ của anh cũng khiến người khác “hít bụi:. Mạnh dạn xâm nhập khu vực đối phương và mang lại đường kiến tạo đẹp mắt để ghi bàn.

Nguyễn Hoàng Anh, sinh năm 1999 cùng quê với cầu thủ gốc Thái Bình. Hiện nay bạn gái Đoàn Văn Hậu đang theo học tại trường Đại Học lao động và xã hội. Tháng 4/2019, em út đội tuyển quốc gia Việt Nam công khai tình cảm lên trang cá nhân trong đúng ngày sinh nhật.

Cặp đôi nhanh chóng nhận được lời khen ngợi từ phía các fan hâm mộ. Phong cách ăn mặc trẻ trung cùng gương mặt dễ thương. Hoàng Anh thật sự xứng đôi vừa lứa với Đoàn Văn Hậu. Hiện tại instagram của cô có đến gần 84.000 ngườ theo dõi.

Những điều thú vị về tiền vệ Đoàn Văn Hậu

Ngày càng được đông đảo người hâm mộ bóng đá chú ý đến. Cầu thủ gốc Thái Bình này ngày càng khẳng định vị trí của mình trong làng bóng đá Việt Nam.

1. Tên đầy đủ của anh là Đoàn Văn Hậu, sinh năm 1999. Đoàn Văn Hậu quê ở đâu? Đó là mảnh đất chị 5 tấn – Thái Bình. Anh là con trai của một gia đình không chuyên về thể thao. Thậm chí, Văn Hậu từng bị ba mẹ phản đối việc anh đi theo con đường bóng đá chuyên nghiệp.

2. Bạn bè của Hậu đánh giá anh là người hiền lành, ít nói và đặc biệt là rất khiêm tốn.

3. Đoàn Văn Hậu tham gia vào CLB Hà Nội FC từ năm anh 11 tuổi. Đoàn Văn Hậu cao 1m82 và tài năng của anh phát huy tốt khi ở vị trí hậu vệ.

4. Văn Hậu thừa nhận thần tượng của anh là cầu thủ Thành Lương. Đặc biệt, anh còn tiết lộ về ước mơ “gây sốc” đó là thấp lại cho giống với thần tượng.

5. Trong đội hình U23 Việt Nam, Văn Hậu và cầu thủ nổi bật hơn đồng đội ở sức bền. Do vậy, cũng thật dề hiểu khi Đoàn Văn Hậu có chiều cao thật lí tưởng.

6. HLV Hoàng Anh Tuấn chọn Văn Hậu vào đội tuyển U19 Việt Nam tham dự giải U19 Đông Nam Á vào năm 2016. Ở trận bóng gặp U19 Malaysia, chân sút đã ghi bàn bằng pha đánh đầu đẹp mắt. Pha đánh đầu đã giúp đội nhà tiến đến bán kết cùng chiến thắng 3-1 của U19 Việt Nam.

7. Vòng chung kết U19 châu Á năm 2016, thầy trò HLV Hoàng Anh Tuấn gặp Triều Tiên. Cầu thủ Văn Hậu đã ghi bàn thắng đẹp bằng chân trái, giúp VN có chiến thắng 2-1. Ngay sau đó, trang web của AFC đã “tung hô” hết lời về Văn Hậu. Ngoài ra, Hậu còn được lọt top 1 trong 8 ngôi sao đáng xem ở vòng knock-out tại giải đấu.

8. Tháng 2/2017, HLV Hoàng Anh Tuấn cho biết, cầu thủ Văn Hậu đã được CLB Fortuna Dusseldorf quan tâm và để ý đến.

9. Năm 2017, Văn Hậu được CLB Hà Nội đưa vào đội 1 khi chỉ mới 18 tuổi. Đặc biệt, sự kiện này giúp Đoàn Văn Hậu lập kỉ lục là cầu thủ trẻ nhất của CLB Hà Nội FC thi đấu tại V-League khi mới 18 tuổi.

10. Tại giải U19 Châu Á, anh là một trong những cầu thủ chủ chốt của U20VN trong mùa giải World Cup U20 năm 2017. Anh cùng đồng đội làm nên lịch sử khi đưa U20 Việt Nam có điểm tại VCK U20 World Cup. Tờ báo FOX Sports bình chọn Hậu là 11 cầu thủ châu Á tiêu biểu ở FIFA U20 World Cup 2017.

Những sự thật thú vị về Văn Hậu