Xem Nhiều 3/2023 #️ Luật Nhân Quả Trong Cuộc Sống, Bạn Sống Gieo Nhân Nào Thì Sẽ Gặt Lại Quả Nấy # Top 3 Trend | Beyondjewelries.com

Xem Nhiều 3/2023 # Luật Nhân Quả Trong Cuộc Sống, Bạn Sống Gieo Nhân Nào Thì Sẽ Gặt Lại Quả Nấy # Top 3 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Luật Nhân Quả Trong Cuộc Sống, Bạn Sống Gieo Nhân Nào Thì Sẽ Gặt Lại Quả Nấy mới nhất trên website Beyondjewelries.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Mọi hành động của bạn đều để lại hậu quả, tốt hay xấu, tức thời hay lâu dài về sau. Cách duy nhất để có cuộc sống hạnh phúc là bạn cũng phải mang hạnh phúc tới cho cuộc sống. Nếu bạn luôn sống so đo, bạn sẽ rất khổ tâm; nếu bạn luôn bao dung, bạn sẽ rất hạnh phúc; nếu biết sao là đủ, bạn sẽ sống vui vẻ; nếu bạn luôn biết ơn, bạn sẽ rất lương thiện….Hôm nay chúng tôi xin giới thiệu đến bạn đọc bài viết Luật nhân quả trong cuộc sống, bạn sống gieo nhân nào thì sẽ gặt lại quả nấy sẽ giúp bạn có cái nhìn hiểu biết đa chiều về luật nhân quả trong cuộc sống và vũ trụ này.

Luật nhân quả trong cuộc sống, bạn sống gieo nhân nào thì sẽ gặt lại quả nấy

1. Luật nhân quả trong cuộc sống và trong vũ trụ là gì?

Trước khi đi sâu vào bài viết để tìm hiểu các quy luật cũng như kết quả mang lại trong cách sống của ta thì ta phải hiểu được khái niệm của Luật nhân quả. Vậy Luật nhân quả là gì? chúng tôi xin trả lời với bạn rằng: Nhân quả theo chữ Hán có nghĩa là hạt giống và bông trái. Ở đây chúng ta nên hiểu nghĩa nhân quả là hành động và kết quả của hành động. Để dễ hiểu, chúng tôi cho một ví dụ: Nếu chúng ta lấy một hạt cam gieo trồng xuống đất, hạt cam lên thành cây cam, cây cam lớn lên cho ta những quả cam ngọt, đó là nhân và quả của cây cam. Nếu ta lấy một hạt chanh đem ươm trồng, hạt chanh lên thành cây và cho những trái chanh chua, đó là nhân và quả của cây chanh. Hai ví dụ trên cho chúng ta thấy nhân nào thì quả nấy, hạt cam sẽ cho trái cam ngọt, hạt chanh sẽ cho trái chanh chua. Vâng, đúng là như vậy Luật nhân quả trong cuộc sống, bạn sống gieo nhân nào thì sẽ gặt lại quả nấy.

Hành động của chúng ta cũng vậy, nếu hành động ác là nhân ác, kết quả của hành động ác thì chúng ta sẽ phải thọ chịu quả khổ đau như chúng tôi đã nói ở trên. Ngược lại, hành động thiện sẽ mang đến hạnh phúc, an vui cho chúng ta. Để làm sáng tỏ luật nhân quả, chúng tôi xin lập lại: Nếu chúng ta làm một điều ác, thì kết quả sẽ đem đến không những cho chúng ta, mà còn cho nhiều người khác những sự khổ đau, phiền muộn, tức giận, hận thù, oán ghét, tạo ra nhiều điều tội lỗi, v.v… Nếu chúng ta làm một điều thiện, thì kết quả sẽ mang đến không những cho chúng ta, mà còn cho nhiều người khác sự an vui, hạnh phúc.

2. Các quy luật cơ bản của Luật nhân quả

– Luật nhân quả số 1: Gieo nhân nào, gặt quả nấy.

Mọi hành động của bạn đều để lại hậu quả, tốt hay xấu, tức thời hay lâu dài về sau. Cách duy nhất để có cuộc sống hạnh phúc là bạn cũng phải mang hạnh phúc tới cho cuộc sống.

– Luật nhân quả số 2: Bạn muốn đạt được gì thì phải thật sự bắt tay vào làm.

Phép màu không tự nhiên xuất hiện. Bạn phải bắt tay thực hiện thì phép màu mới xảy ra. Những gì xoay quanh bạn rồi cũng sẽ trở thành một phần trong cuộc sống của bạn. Chính vì vậy, điều bạn nên làm là sống với những điều mình thật sự muốn.

– Luật nhân quả số 3: Để thay đổi thực tại, trước tiên bạn phải học cách chấp nhận thực tại.

Nếu chỉ chăm chăm vào những mặt tiêu cực, bạn sẽ mãi mãi bỏ lỡ nhiều điều tích cực, tươi vui trong cuộc sống.

– Luật nhân quả số 4: Thay đổi bản thân là chìa khóa cho mọi thay đổi tích cực.

Nếu muốn cải thiện cuộc sống, điều đầu tiên bạn phải thay đổi là chính bản thân mình, chứ đừng cố thay đổi con người hay môi trường xung quanh. Chúng ta chỉ có toàn quyền kiểm soát với bản thân mình, đừng áp đặt điều ấy lên người khác.

– Luật nhân quả số 5: Cuộc sống của bạn là tập hợp mọi hành động của chính bạn.

Trách nhiệm là thứ tạo nên bản lĩnh của một con người. Nếu bạn rủ bõ hay trốn tránh mọi trách nhiệm của bản thân, bạn chỉ có thể sống cuộc đời vô vị của một kẻ hèn nhát.

– Luật nhân quả số 6: Mọi thứ trong vũ trụ đều có mối quan hệ tương sinh với nhau.

Mọi thứ trong cuộc sống, dù lớn hay nhỏ, dù trong quá khứ, hiện tại hay tương lai đều có mối liên hệ mật thiết với nhau. Bước khởi đầu và bước kết thúc đều có ý nghĩa quan trọng như nhau, bạn sẽ cần cả hai để đạt được thứ mình muốn.

– Luật nhân quả số 7: Một người không thể ưu tiên 2 chuyện cùng một lúc.

Một người không thể cùng lúc suy nghĩ đến hai chuyện, và đều hoàn thành tốt cả hai. Nếu toàn tâm toàn ý nghĩ đến những chuyện có ích, tâm trí bạn sẽ không bị vướng bận bởi lòng tham, đố kị, sợ hãi…

– Luật nhân quả số 8: Quá khứ sẽ lặp lại, nếu bạn chỉ biết than thở.

Những sai lầm trong quá khứ sẽ tự động lặp lại, nếu bạn không làm gì để thay đổi hiện tại. Năng lượng từ những suy nghĩ tích cực chính là chìa khóa giúp bạn không đi vào vết xe đổ của chính mình.

– Luật nhân quả số 9: Hiện thực là một món quà, hãy trân trọng nó.

Quá khứ là một bài học, Tương lai là một bí ẩn, nhưng Hiện tại là một món quà bạn nên trân quý. Nếu quá đắm chìm trong hào quang hay ám ảnh quá khứ, bạn sẽ không thể nào tiến xa hơn được.

Luật nhân quả số 10: Kiên nhẫn và kiên định là 2 chìa khóa đến với thành công.

Niềm vui thật sự sẽ xuất hiện khi bạn toàn tâm toàn ý làm việc mình muốn, và biết rằng thành quả sẽ đến vào lúc phù hợp nhất. Nhẫn nại, kiên trì sẽ đưa bạn đến đích, trong khi sự hấp tấp sẽ đưa bạn tiến nhanh hơn…ra xa khỏi cái đích ấy.

Hector Tran, Biên soạn, lamnguoi.net

Quà Tặng Cuộc Sống (P.291) Câu Chuyện Có Thật Về Luật Nhân Quả Khiến Nhiều Người Giật Mình

Thập niên 70 có một sự việc xảy ra tại thành phố Bắc Kinh. Một người phụ nữ hơn 60 tuổi, thân hình cao lớn khỏe mạnh tên là Lưu Thị, gia đình có 6 người thuê vài căn phòng ở trọ, một gian là mẹ chồng ở, hai gian là người phụ nữ đó và cháu trai cháu gái ở, còn hai gian khác là con trai và con gái ở.

Chồng của Lưu Thị mất từ khi nào thì không rõ, chỉ biết khi gia đình chuyển về đây anh đã không còn nữa. Mẹ chồng không phải là mẹ ruột của chồng Lưu Thị, bởi chồng Lưu Thị chỉ là con nuôi của cụ bà. Bảy, tám mươi năm trước, theo tục lệ ở làng, con gái không được kế thừa gia sản của gia đình, và phụ nữ có gia sản mà không có con trai thì nhất định phải nhận con trai của người thân làm con nuôi, nếu không toàn bộ gia tài đều bị người thân kế thừa. Việc nhận con nuôi này là vô cùng nghiêm túc, tuy rằng không có thủ tục giấy tờ pháp lý nhưng còn nghiêm túc hơn nhiều so với thủ tục pháp lý ngày nay. Chồng Lưu Thị đã chết nhưng cả gia đình cô đều phải có nghĩa vụ nuôi dưỡng cụ bà.

Cuộc sống hàng ngày của cụ bà ra sao, không ai được biết, chỉ biết từ trước tới nay cụ bà không bao giờ ăn cơm chung cùng mọi người, cơm nước đều được đem tới phòng cho bà. Một ngày không may, cụ bà bị ngã gãy xương phải nằm trên giường, đó là căn phòng phía nam, mùa đông không có ánh mặt trời, cũng không bao giờ thấy có người đưa cụ ra ngoài phòng tắm nắng, càng không có người lật mình cho cụ, phía dưới mông của cụ thịt bị thối loét vì nằm liệt giường. Từ đó hàng xóm đều dần dần không nhìn thấy cụ bà nữa.

Sau này mọi người thường xuyên nghe thấy lời oán trách của Lưu Thị rằng cụ bà hay đại tiện trên giường, và mọi người cũng thường xuyên nghe thấy tiếng kêu đói kêu khát của cụ bà. Rồi một ngày người ta nghe nói mẹ chồng của Lưu Thị chết đói trên sàn nhà, vì Lưu Thị sợ cụ bà sẽ đại tiện tại chỗ nên thường để cơm dưới đất cho cụ bà ăn. Cụ bà vốn gãy chân, vì để lấy bát cơm nên đã ngã từ trên giường xuống và chết ở đó, đến đây câu chuyện mới bắt đầu xảy ra.

Không nhớ rõ chính xác là mấy năm sau, Lưu Thị từ một người thân thể to cao khỏe mạnh, bước đi nhanh nhẹn, giọng nói vang vang, đột nhiên trúng gió bị tê liệt, miệng méo mắt lệch, nói chuyện không rõ, vệ sinh đại tiện đều trên giường.

Lưu Thị có một người con trai, hai người con gái, con trai Lưu Thị là một bác sĩ có tay nghề tinh xảo, đó là niềm kiêu ngạo của Lưu Thị, Lưu Thị đời này toàn lực chăm sóc cho con trai, sau khi con trai lấy vợ sinh con đều do một tay Lưu Thị chăm sóc.

Khi Lưu Thị bị liệt, vệ sinh đại tiện đều trên giường, lúc này con gái lớn đành đón mẹ về nhà mình ở, vì tránh để mẹ bị lở loét khi nằm một chỗ, người con gái tuy bị cao huyết áp nhưng cứ một lúc lại lật người cho mẹ, nhưng Lưu Thị thân người to lớn, con gái bị cao huyết áp mỗi lần lật mình cho mẹ là lại bị mệt, huyết áp tăng cao phải uống thuốc, con rể đau lòng mà nói: Như vậy không được, không thể tiếp tục như vậy thêm được nữa.

Một buổi sáng, người con trai trên 50 tuổi của Lưu Thị bất giác không dậy được rồi ra đi, nghe nói tim có vấn đề, nhưng mà người con trai này từ trước tới nay không hề có bệnh về tim. Lưu Thị một thời gian dài không thấy con trai đến thăm mình, miệng nói không rõ câu mà hỏi thăm người nhà, tuy mọi người đều nói là bận công việc, nhưng trên khuôn mặt đã biểu đạt ra câu trả lời, Lưu Thị nước mắt không ngừng rơi.

Con người thường cho rằng mình nghĩ gì thì làm nấy, muốn hành ác như thế nào thì hành ác như thế đó, có bao nhiêu sự việc đã biểu thị rõ ràng, căn bản không phải là vậy.

Điều Gì Là Quan Trọng Nhất Với Bạn Trong Cuộc Sống

Điều gì là quan trọng nhất với bạn trong cuộc sống

1. Chúng ta sống một đời thì điều gì là quan trọng nhất với bạn trong cuộc sống?

Chúng ta đang sống hàng ngày luôn phải tấp nập buôn ba vì cơm áo gạo tiền, vì tranh giành quyền lợi, vì cuộc sống mưu sinh, vì hơn thua ghen tỵ…vv. Có khi nào chúng ta ngẫm nghĩ và tự hỏi: điều gì là quan trọng nhất với bạn trong cuộc sống.

Có người bảo là xe, là nhà và tiền bạc…

Vì nó mà nhiều người phải lãng phí sức khỏe, suy sụp tinh thần, xem rẻ sinh mạng.

Rồi khi bạn không còn:

Chìa khóa xe mình mua người khác nắm

Nhà mình tạo người khác ở.

Tiền của mình làm ra người khác chi dùng.

Vậy điều gì là quan trọng nhất với bạn trong cuộc sống

Có người bảo là thân phận, địa vị và danh tiếng.

Vì thân phận mà nhiều người phải đeo đuổi mỗi ngày, vì quyền thế mà tranh đấu mãi không thôi, vì hư danh mà suy nghĩ trăm phương ngàn kế.

Rồi khi bạn không còn:

Ai quan tâm thân phận cao thấp?

Ai bận lòng địa vị hèn sang?

Ai thắc mắc danh tiếng ít nhiều?

Một trăm năm sau:

Tiền vàng bạc trắng, xe rộng nhà cao, công danh lợi lộc đều không thể mang theo bên mình.

Người giàu kẻ nghèo đều trở thành tro bụi, người sang kẻ hèn đều chỉ một mộ phần, dù nam hay nữ cũng một khối xương khô.

Còn lại chăng là những duyên nghiệp đã gây tạo trong cuộc đời!

Cho nên mới nói:

Tất cả đều không quan trọng, sống tốt mỗi ngày mới là điều cần thiết! điều gì là quan trọng nhất với bạn trong cuộc sống thì chính bạn là người hiểu rõ nhất.

Giữ gìn sức khỏe, ăn uống điều độ, gieo hạt giống lành, yên ổn vui vẻ, nghĩa tình sau trước, một đời an vui!

Dù đã sẵn sàng hay còn chưa chuẩn bị, nhưng rồi một ngày kia, chúng ta cũng phải chia tay thế giới này.

Sẽ chẳng còn ánh mặt trời chói chang chào đón, sẽ chẳng còn một ngày mới bắt đầu bằng giọt nắng trong vắt của buổi bình minh. Sẽ không còn nữa những ngày xuân hiền hòa, ấm áp.

Hãy đọc nó mỗi khi bạn thấy cuộc sống bế tắc, nếu hôm nay bạn thấy không vui vì chuyện gì đó…

Tiền bạc, danh vọng, quyền lực,… tất cả với ta, cuối cùng, cũng sẽ trở thành vô nghĩa. Còn ý nghĩa chăng là những gì ta tạo ra đối với thế giới này. Vậy điều gì là quan trọng nhất với bạn trong cuộc sống?

2. Hãy sống và làm cho cuộc sống của bạn thật ý nghĩa nhất

Quan trọng không phải là những thứ bạn mang theo bên mình, mà là những gì bạn đã chân thành đóng góp cho thế nhân.

Quan trọng không phải là những thứ bạn nhận được, mà là những gì bạn đã cho đi.

Quan trọng không phải là những thành công bạn đã có được trong cuộc đời, mà là ý nghĩa thanh cao của chúng.

Vậy điều gì là quan trọng nhất với bạn trong cuộc sống, hãy quý trọng nó nhất

Quan trọng đâu chỉ là bạn sẽ được mọi người nhớ đến trong bao lâu, mà là họ nhớ gì về bạn (tốt hay xấu).

Quan trọng không phải là bạn quen biết thật nhiều người, mà là bao nhiêu người sẽ xót xa khi mất bạn trong đời.

Quan trọng không còn là năng lực của bạn, mà chính là tính cách – là những gì mà bạn đã cư xử với mọi người xung quanh.

Quan trọng không phải là những thứ bạn học được, mà là những gì bạn đã truyền lại cho người khác.

Quan trọng là những khoảnh khắc cử chỉ, thái độ mà bạn đã vô tình hay cố ý khắc ghi trong lòng người khác, khi cùng chia sẻ với họ những lo âu, phiền muộn, khi bạn an ủi và làm yên lòng họ bằng cách riêng nào đó của mình, hay chỉ đơn giản là một nụ cười hoan hỉ hay một cái nắm tay, đỡ cho một người khỏi ngã.

Vậy thì! Hãy nhìn cuộc sống bằng ánh mắt yêu thương và hiểu biết! Bởi vì chỉ có tình yêu thương, sự hiểu biết mới đem lại những điều kỳ diệu cho cuộc sống, bạn ạ!

Hector Tran, biên tập, lamnguoi.net

Tìm Ra Niềm Vui Trong Cuộc Sống

Chúng ta hãy vui hưởng cuộc sống khi chúng ta sống, tìm ra niềm vui trong cuộc sống và chia sẻ tình yêu thương với bạn bè và gia đình.

Các anh chị em thân mến, tôi hạ mình đứng trước các anh chị em buổi sáng hôm nay. Tôi xin có được đức tin và lời cầu nguyện của các anh chị em thay cho tôi trong khi tôi ngỏ lời về những điều đang ở trong tâm trí tôi mà tôi có ấn tượng phải chia sẻ với các anh chị em.

Tôi bắt đầu bằng cách nói đến một trong những khía cạnh mà chắc chắn nhất phải xảy ra trong cuộc sống của chúng ta nơi đây trên thế gian, và đó là sự thay đổi. Vào lúc này hay lúc khác chúng ta đều có nghe về một số câu châm ngôn quen thuộc: “Không có điều gì liên tục như sự thay đổi.”

Trong suốt cuộc sống của mình, chúng ta cần phải đương đầu với sự thay đổi. Một số thay đổi thì được hoan nghênh, một số thì không. Có những sự thay đổi trong cuộc sống của chúng ta thì bất ngờ, chẳng hạn như sự qua đời đột ngột của một người thân, một căn bệnh không lường trước, tài sản mà chúng ta trân quý bị mất. Nhưng đa số sự thay đổi xảy đến một cách khó thấy và từ từ.

Đại hội này đánh dấu 45 năm kể từ khi tôi được kêu gọi vào Nhóm Túc Số Mười Hai Vị Sứ Đồ. Lúc bấy giờ, khi còn là thành viên mới của Nhóm Túc Số Mười Hai, tôi đã nhìn lên 14 người phi thường thâm niên hơn tôi trong Nhóm Túc Số Mười Hai và Đệ Nhất Chủ Tịch Đoàn. Từng người một, mỗi người này đã qua đời. Khi Chủ Tịch Hinckley qua đời cách đây tám tháng, tôi ý thức rằng tôi đã trở thành Sứ Đồ Trưởng. Những thay đổi trong một thời kỳ 45 năm tuy là lớn nhưng giờ đây dường như thật to tát.

Tuần tới Chị Monson và tôi sẽ kỷ niệm 60 năm ngày cưới. Khi nhìn lại những khởi đầu của chúng tôi, tôi nhận thấy rằng cuộc sống của chúng tôi đã thay đổi biết bao kể từ lúc ấy. Các bậc cha mẹ yêu dấu của chúng tôi là những người đã đứng cạnh chúng tôi khi chúng tôi bắt đầu cuộc sống chung của mình giờ đã qua đời. Ba đứa con của chúng tôi, đã làm cho cuộc sống của chúng tôi thật trọn vẹn trong nhiều năm thì giờ đây đã lớn khôn và đã có gia đình riêng của chúng. Đa số mấy đứa cháu nội, ngoại của chúng tôi cũng đã lớn khôn và giờ đây chúng tôi có bốn đứa chắt.

Thời gian trôi qua, chúng tôi đi từ cuộc sống xa xưa đến cuộc sống hiện tại. Dĩ nhiên, cuộc sống của tất cả chúng ta đều trải qua những sự thay đổi tương tự. Sự khác biệt giữa những thay đổi trong cuộc sống của tôi và những thay đổi trong cuộc sống của các anh chị em chỉ là những tiểu tiết. Thời gian không bao giờ dừng lại; nó cần phải trôi qua đều đặn và với sự trôi qua của thời gian là những sự thay đổi.

Đây là cơ hội độc nhất và duy nhất của chúng ta trong cuộc sống hữu diệt-trong hiện tại. Chúng ta càng sống lâu, thì chúng ta càng nhận thức rõ là cuộc sống ngắn ngủi. Những cơ hội đến, rồi đi. Tôi tin rằng trong số các bài học lớn lao nhất mà chúng ta phải học trong cuộc sống ngắn ngủi này trên thế gian là các bài học mà sẽ giúp cho chúng ta phân biệt giữa điều gì là quan trọng và điều gì thì không. Tôi khẩn nài với các anh chị em đừng để những điều quan trọng nhất đó bị bỏ lỡ khi các anh chị em hoạch định cho tương lai hão huyền và không tồn tại khi các anh chị em sẽ có thời giờ để làm tất cả những gì mình muốn làm. Thay vì thế, hãy tìm ra niềm vui trong cuộc sống-ngay bây giờ.

Vợ tôi Frances gọi tôi là “người ham mê những buổi trình diễn ca nhạc.” Tôi hoàn toàn ưa thích nhiều buổi trình diễn ca nhạc và một trong những màn mà tôi ưa thích đã được nhà soạn nhạc Hoa Kỳ Meredith Willson sáng tác và có tên là Con Người Âm Nhạc. Giáo Sư Harold Hill, một trong các nhân vật chính trong màn trình diễn, đưa ra một lời cảnh cáo mà tôi xin chia sẻ với các anh chị em. Ông nói: “Bạn tích lũy đầy đủ cho ngày mai và rồi bạn sẽ thấy rằng quá khứ của bạn thì trống không.”

Thưa các anh chị em, sẽ không có ngày mai nếu chúng ta không làm một điều gì ngày hôm nay.

“Khi tôi khoảng 13 tuổi và em trai tôi 10 tuổi, Cha tôi đã hứa dẫn chúng tôi đi xem xiếc. Nhưng vào lúc ăn trưa thì có một cú điện thoại: một số công việc mua bán khẩn cấp cần sự có mặt của ông ở khu kinh doanh dưới phố. Chúng tôi sẵn sàng để nghĩ rằng mình sẽ thất vọng. Rồi chúng tôi nghe ông nói [trong điện thoại]: ‘Không, tôi sẽ không đến. Công chuyện sẽ phải chờ thôi.’

“Khi ông trở lại bàn ăn, Mẹ tôi mỉm cười nói: ‘Đoàn xiếc sẽ trở lại, anh biết chứ.’

“Cha nói: ‘Anh biết, nhưng tuổi thơ thì sẽ không trở lại.'”

Nếu các anh chị em có con cái đã lớn khôn và rời nhà rồi, thì rất có thể các anh chị em thỉnh thoảng cảm thấy đau đớn bởi sự mất mát đó và sự quý trọng mà các anh chị em đã không có đối với thời gian đó của cuộc sống nhiều như mình cần phải có. Dĩ nhiên là không thể trở lại, mà chỉ có thể tiến lên. Thay vì day dứt vì quá khứ, chúng ta cần phải tận dụng ngày hôm nay, hiện tại, làm hết sức mình để mang đến những kỷ niệm thú vị cho tương lai.

Nếu các anh chị em còn đang nuôi nấng con cái, thì hãy coi chừng những dấu tay nhỏ nhắn hiện lên hầu hết ở trên mặt mọi thứ mới được lau sạch, các món đồ chơi nằm rải rác khắp nơi trong nhà, nhiều đống quần áo phải giải quyết, sẽ biến mất quá sớm và các anh chị em sẽ ngạc nhiên thấy rằng mình đã hết sức nhớ những điều đó.

Có sự căng thẳng trong cuộc sống của chúng ta dù hoàn cảnh của chúng ta như thế nào đi nữa. Chúng ta cần phải hết lòng đối phó với chúng. Nhưng chúng ta đừng để cho chúng ngăn cản điều quan trọng nhất-và điều quan trọng nhất thì hầu như luôn luôn có dính dáng đến những người chung quanh chúng ta. Chúng ta thường tưởng rằng họ cần phải biết là chúng ta yêu thương họ biết bao. Nhưng chúng ta đừng bao giờ tưởng như vậy; chúng ta cần phải nói cho họ biết. William Shakespeare viết: “Những người nào không yêu thương thì không cho thấy tình yêu thương của họ.” Chúng ta sẽ không bao giờ hối tiếc đã thốt ra những lời tử tế hoặc cho thấy sự trìu mến. Thay vì thế, chúng ta sẽ hối tiếc nếu thiếu sót những điều như vậy trong mối quan hệ của mình với những người có ý nghĩa nhiều nhất đối với chúng ta.

Hãy gửi một lá thư ngắn đến người bạn mà các anh chị em đã hờ hững; ôm hôn đứa con của các anh chị em; ôm hôn cha mẹ các anh chị em; hãy nói lời yêu thương thường xuyên hơn; hãy luôn luôn bày tỏ lời cám ơn của mình. Đừng bao giờ để cho một vấn đề sẽ được giải quyết trở nên quan trọng hơn một người cần được yêu thương. Bạn bè dọn nhà đi chỗ khác, con cái lớn lên, những người thân yêu qua đời. Việc xem sự hiện diện của những người khác là lẽ đương nhiên thì rất dễ dàng cho đến cái ngày mà họ ra khỏi cuộc đời của chúng ta và chúng ta sẽ bị bỏ lại với những cảm nghĩ “cái gì sẽ xảy ra nếu” và “giá mà.” Tác giả Harriett Beecher Stowe nói: “Những giọt lệ chua xót nhất đổ ra trước cái chết của một người nào đó là vì có những lời nói mà chúng ta không bao giờ thốt ra và những việc mà chúng ta không làm cho người đó khi người đó còn sống.”

Vào thập niên 1960, trong lúc Chiến Tranh Việt Nam, một tín hữu Giáo Hội tên Jay Hess, là phi công, bị bắn rơi ở miền Bắc Việt Nam. Trong hai năm, gia đình của anh ấy không hề biết được là anh ấy còn sống hay đã chết. Cuối cùng, những người bắt giam anh ở Hà Nội cho phép anh viết thư về nhà, nhưng giới hạn lá thư của anh ít hơn 25 chữ. Các anh chị em và tôi sẽ nói gì với gia đình mình nếu chúng ta cũng ở trong hoàn cảnh như vậy-không thấy họ hơn hai năm và không biết rằng chúng ta sẽ gặp lại họ không? Muốn cung ứng một điều gì để gia đình mình có thể nhận ra là do anh gửi đến, và cũng như muốn đưa cho họ lời khuyên dạy quý báu, Anh Hess đã viết-và tôi xin trích dẫn: “Những điều này rất quan trọng: lễ hôn phối đền thờ, đi truyền giáo, đi học đại học. Tiến bước, đặt mục tiêu, viết lịch sử, chụp ảnh gia đình hai lần một năm.”

Chúng ta hãy vui hưởng cuộc sống khi chúng ta sống, tìm ra niềm vui trong cuộc sống và chia sẻ tình yêu thương với bạn bè và gia đình. Một ngày nào đó, mỗi người chúng ta sẽ lìa đời.

Trong sách Giăng trong Kinh Tân Ước, chương 13, câu 34, Đấng Cứu Rỗi khuyên nhủ chúng ta: “Như ta đã yêu các ngươi thể nào, thì các ngươi cũng hãy yêu nhau thể ấy.”

Một số các anh chị em có lẽ quen thuộc với vở kịch cổ điển Our Town của Thornton Wilder. Nếu vậy, thì các anh chị em sẽ nhớ đến thị trấn Grover’s Corners, nơi mà xảy ra câu chuyện đó. Trong vở kịch đó, Emily Webb chết khi sinh con và chúng ta đọc về nỗi đau buồn cô đơn của người chồng trẻ của Emily tên là George, bị bỏ lại với đứa con bốn tuổi của họ. Emily không muốn được an giấc ngàn thu; cô ta muốn trải qua lần nữa niềm vui của cuộc sống mình. Cô ta có được đặc ân trở lại dương thế và sống lại thời cô ta 12 tuổi. Thoạt tiên, đó là điều phấn khởi được trẻ lại, nhưng rồi niềm phấn khởi cũng tàn nhanh. Ngày vui qua mau, giờ đây Emily biết điều đang chờ đón mình trong tương lai. Thật là nỗi đau đớn khó có thể chịu đựng được để thấy rằng mình đã không hề ý thức được về ý nghĩa và sự kỳ diệu của cuộc sống trong khi còn sống. Trước khi trở lại nơi yên nghỉ của mình, Emily đã than: “Con người có bao giờ ý thức được cuộc sống là quý báu biết bao trong khi họ còn sống-mỗi phút, mỗi giây không?”

Ý thức của chúng ta về điều gì là quan trọng nhất trong đời mà mang đến lòng biết ơn về các phước lành của mình.

Một tác giả nổi tiếng đã nói: “Sự dồi dào lẫn thiếu thốn [sự dồi dào] đều cùng xảy ra trong cuộc sống của chúng ta, song song với thật tế. Lúc nào cũng là sự chọn lựa có ý thức của chúng ta về điều chúng ta sẽ chú trọng đến trong hai điều đó… . khi chúng ta không chọn chú trọng vào điều không có trong cuộc sống của mình nhưng biết ơn sự dồi dào mà chúng ta có-tình yêu thương, sức khỏe, gia đình, bạn bè, công việc làm, niềm vui về thiên nhiên và những theo đuổi cá nhân mà mang [hạnh phúc] đến cho chúng ta-chấm dứt ý nghĩ và cảm nghĩ về những điều tiêu cực, thì chúng ta biết được thiên thượng trên thế gian.”

Trong Giáo Lý và Giao Ước, tiết 88, câu 33, chúng ta được cho biết rằng: “Vì nó có ích lợi gì cho một người nếu một ân tứ được ban cho kẻ đó, và kẻ đó không chấp nhận ân tứ ấy? Này, kẻ đó không vui sướng với điều được ban cho và cũng chẳng vui với Đấng ban ân tứ cho mình.”

Horace, nhà triết học La Mã thời xưa, đã khuyên nhủ: “Bất cứ giờ phút nào mà Thượng Đế đã ban phước cho bạn thì hãy nhận nó với đôi tay biết ơn, đừng trì hoãn niềm vui của mình từ năm này qua năm khác, để ở bất cứ nơi nào bạn đang sống, bạn cũng có thể nói rằng bạn đã sống một cách hạnh phúc.”

Cách đây nhiều năm, tôi đã cảm động bởi câu chuyện về Borghild Dahl. Bà sinh ra ở Minnesota vào năm 1890, cha mẹ bà là người Na Uy, và từ thuở thơ ấu của mình, bà đã bị khuyết tật nặng về thị giác. Bà có ước muốn mãnh liệt dự phần vào cuộc sống thường ngày mặc dù khuyết tật của mình và, qua sự quyết tâm hoàn toàn, bà đã thành công hầu như trong mọi điều mà bà đã làm. Bất chấp lời khuyên của các nhà giáo dục, là những người cảm thấy rằng khuyết tật của bà quá nghiêm trọng, bà đã theo học đại học, nhận được bằng cử nhân bốn năm từ trường University of Minnesota. Về sau bà theo học trường Columbia University và trường University of Oslo. Cuối cùng bà trở thành hiệu trưởng của tám trường học ở miền tây Minnesota và North Dakota.

Bà đã viết điều sau đây vào một trong số 17 quyển sách mà bà là tác giả: “Tôi chỉ có một mắt và nó bị sẹo dầy đặc đến nỗi tôi chỉ có thể thấy qua một cái lỗ nhỏ ở mắt trái. Tôi có thể đọc một quyển sách chỉ bằng cách giơ nó lên sát vào mặt và bằng cách cố gắng hết sức nhướng con mắt độc nhất của mình sang bên phía trái.”

Nhiệm mầu thay, vào năm 1943-khi bà hơn 50 tuổi-một cuộc cách mạng về phương pháp y khoa đã được phát triển và cuối cùng đã phục hồi cho bà hầu hết thị giác mà bà không có đã rất lâu. Một thế giới mới và đầy phấn khởi đã mở ra trước mắt bà. Bà đã rất thích thú nơi những điều nhỏ nhặt mà đa số chúng ta xem là lẽ đương nhiên, chẳng hạn theo dõi một con chim đang bay, chú ý đến ánh sáng phản chiếu trong bọt nước rửa bát hoặc quan sát những tuần trăng mỗi tối. Bà kết thúc một trong số các quyển sách của bà với những lời này: “Cha Thiên Thượng thân mến, con cảm tạ Ngài. Con cảm tạ Ngài.”

Trước lẫn sau khi thị giác của bà được phục hồi, lòng của Borghild Dahl đều tràn đầy sự biết ơn về các phước lành của bà.

Năm 1982, hai năm trước khi bà qua đời, thọ 92 tuổi, quyển sách cuối cùng của bà được xuất bản. Tên của sách là: Happy All My Life. (Vui Sướng Suốt Đời Tôi). Thái độ biết ơn của bà đã có thể cho bà cảm kích về các phước lành của bà và sống một cuộc sống trọn vẹn và phong phú mặc dù những thử thách của bà.

Trong sách 1 Tê Sa Lô Ni Ca trong Kinh Tân Ước, chương 5, câu 18, chúng ta được Sứ Đồ Phao Lô cho biết rằng: “Phàm việc gì cũng phải tạ ơn Chúa; vì ý muốn của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Giê Su Ky Tô đối với anh em là như vậy.”

“Nhằm khi vào làng kia, có mười người phung đến đón rước [Chúa Giê Su] đứng đằng xa, lên tiếng rằng:

Lạy Chúa Giê Su, lạy Thầy, xin thương xót chúng tôi cùng! Khi Ngài thấy họ, liền phán rằng:

Hãy đi, tỏ mình cùng thầy tế lễ. Họ đương đi thì phung lành hết thảy.

“Có một người trong bọn họ thấy mình đã được sạch, bèn trở lại, lớn tiếng khen ngợi Đức Chúa Trời;

“Lại đến sấp mặt xuống đất, nơi chân Đức Chúa Giê Su mà tạ ơn Ngài. Vả, người đó là người Sa Ma Ri.

“Đức Chúa Giê Su bèn cất tiếng phán rằng: Không phải mười người đều được sạch cả sao? Còn chín người kia ở đâu?

“Chỉ có người ngoại quốc này trở lại ngợi khen Đức Chúa Trời ư?”

Chúa đã phán trong một điều mặc khải ban cho qua Tiên Tri Joseph Smith: “Và loài người không xúc phạm Thượng Đế trong bất cứ việc gì, hay Ngài cũng không nổi giận với ai, ngoại trừ những kẻ không chịu thú nhận có bàn tay của Ngài trong mọi sự việc.” Cầu xin cho chúng ta được thuộc vào số những người dâng lời cảm tạ lên Cha Thiên Thượng. Nếu sự vô ơn là một trong số các tội nặng, thì lòng biết ơn là một trong những đức tính cao quý nhất.

Mặc dù có những thay đổi đến với cuộc sống của chúng ta và với lòng biết ơn, cầu xin cho chúng ta chứa đầy những ngày của mình-càng nhiều càng tốt-với những điều quan trọng nhất. Cầu xin cho chúng ta trân quý những người mà chúng ta yêu mến và bày tỏ tình yêu thương của mình đối với họ bằng lời nói và bằng hành động.

Để kết thúc, tôi cầu nguyện rằng tất cả chúng ta sẽ ngẫm nghĩ về lòng biết ơn đối với Chúa và Đấng Cứu Rỗi của chúng ta, Chúa Giê Su Ky Tô. Phúc âm đầy vinh quang của Ngài mang đến lời giải đáp cho những câu hỏi trọng đại nhất của cuộc sống: Chúng ta từ đâu đến? Tại sao chúng ta ở đây? Linh hồn của tôi đi đâu khi tôi chết?

Ngài dạy chúng ta cách cầu nguyện. Ngài dạy chúng ta cách phục vụ. Ngài dạy chúng ta cách sống. Cuộc sống của Ngài là di sản của tình yêu thương. Ngài chữa lành người bệnh; Ngài nâng đỡ kẻ bị áp bức; Ngài giải cứu kẻ phạm tội.

Có lúc mà Ngài đã đứng một mình cô đơn. Một số Sứ Đồ nghi ngờ; một người phản Ngài. Quân lính La Mã đâm thủng sườn Ngài. Đám đông hỗn tạp lấy mạng sống của Ngài. Tuy nhiên từ ngọn đồi Sọ vang lên những lời đầy trắc ẩn của Ngài: “Lạy Cha, xin tha cho họ; vì họ không biết mình làm điều gì.”

Trước đó, có lẽ nhận thấy được sứ mệnh của Ngài trên trần thế đã gần kết thúc, Ngài đã than: “Con cáo có hang, chim trời có ổ; song Con người không có chỗ mà gối đầu.” “Không còn chỗ trong quán” không phải là một lời từ chối duy nhất-mà là lời từ chối thứ nhất. Tuy nhiên Ngài mời gọi các anh chị em và tôi tiếp nhận Ngài: “Này, ta đứng ngoài cửa mà gõ; nếu ai nghe tiếng ta mà mở cửa cho, thì ta sẽ vào cùng người ấy, ăn bữa tối với người, và người với ta.”

Ai là Người sầu khổ và từng trải sự ưu phiền? Ai là Vua vinh hiển, là Chúa muôn quân? Ngài là Đức Thầy của chúng ta. Ngài là Đấng Cứu Rỗi của chúng ta? Ngài là Vị Nam Tử của Thượng Đế. Ngài là Cội Rễ của Sự Cứu Rỗi cho chúng ta. Ngài ra hiệu: “Hãy theo ta.” Ngài chỉ thị: “Hãy đi, làm theo như vậy.” Ngài khẩn nài: “Giữ gìn các điều răn ta.”

Chúng ta hãy noi theo Ngài. Chúng ta hãy bắt chước gương Ngài. Chúng ta hãy tuân theo lời Ngài. Khi làm như vậy, chúng ta dâng lên Ngài ân tứ thiêng liêng của sự biết ơn.

Thưa các anh chị em, lời cầu nguyện chân thành của tôi là chúng ta có thể thích nghi với những thay đổi trong cuộc sống của mình, chúng ta có thể ý thức được điều gì là quan trọng nhất, chúng ta có thể luôn luôn bày tỏ lòng biết ơn của mình, và như vậy tìm ra được niềm vui trong cuộc sống. Trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.

Bạn đang xem bài viết Luật Nhân Quả Trong Cuộc Sống, Bạn Sống Gieo Nhân Nào Thì Sẽ Gặt Lại Quả Nấy trên website Beyondjewelries.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!